a, liền giấu Khánh Ðồng vào trong phủ.
Còn Ðổng Thừa thấy Khánh Ðồng bỏ trốn tưởng đã đi mất rồi, cũng không truy tầm nữa.
Hôm sau, Tào Tháo lại giả đau đầu, triệu Cát Bình vào để bốc thuốc.
Cát Bình nghĩ thầm:
- Thằng phản tặc này tận số rồi.
Bèn ngầm giắt thuốc độc bên mình, vào phủ thăm bệnh Tháo.
Bấy giờ Tháo nằm trên giường, bảo Bình kê đơn.
Bình xem qua mạc, rồi nói:
- Bệnh này uống chừng một thang thì khỏi.
Rồi bảo đem siêu thuốc ra, sắc ngay trước mặt Tháo.
Khi thuốc đã cạn, còn một nửa, Bình mới lén bỏ thuốc độc vào siêu.
Ðoạn rót ra bát, tự tay nâhng lên dâng Tháo.
Tháo đoánbiết trong thuốc có độc, cố ý chậm chớp không uống vội.
Bình giục:
- Xin Thừa Tướng uống nóng, cho mồ hôi rỉ ra thì khỏi ngay.
Bỗng Tháo ngồi dậy, nói:
- Ngươi đã đọc Nho thư, ắt hiểu lễ nghĩa: phàm Vua có bệnh uống thuốc, thì bề tôi phải uống trước. Cha có bệnh uống thuốc, thì con phải nếm trước. Ngươi đã là tâm phúc của ta, sao không uống thử rồi hãy đưa?
Cát Bình biết việc đã bại lộ, liền cười nói:
- Ai có bệnh thì uống thuốc, hà tất phải nếm trước làm gì.
Nói rồi liền bưng chén thuốc sấn đến, nắm lấy tai Tháo dằn ngửa ra mà đổ vào.
Tào Tháo vung tay gạt chén thuốc rơi xuống.
Thuốc đổ đến đâu, gạch sủi bọt nứt nẻ tới đó.
Tháo chưa kịp ra lệnh, tả hữu đã sấn vào bắt giữ lấy Bình.
Tháo nói:
- Ta có bệnh gì đâu! Thử mày đấy thôi! Mày quả có bụng hại ta rồi!
Bèn gọi hai mươi tên ngục tốt khỏe mạnh, lôi Bình ra vườn sau tra khảo.
Tháo ngồi trên đình, sai trói Bình nằm dưới đất.
Sắc mặt Bình vẫn thản nhiên, không hề sợ hãi.
Tháo cười nói:
- Cái ngữ một tên làm thuốc như mày, đâu dám hạ độc ta! Ắc có đứa xúi giục. Vậy hãy khai đứa ấy ra, ta sẽ tha cho mày.
Bình mắng rằng:
- Mày là thằng giặc dối Vua lừa trên! Cả thiên hạ đều muốn giết, riêng gì một mình tao?
Tháo gặng hỏi ba, bốn lần nữa.
Bình càng giận:
- Chính ta tự ý giết mày, còn ai xúi ta nữa! Nay việc chẳng thành, chỉ còn một chết mà thôi.
Tháo căm giận, sai lính ngục đánh thật đau. Nhưng đánh đập suốt hai giờ đến nát da, xé thịt, máu chảy đầu đất mà Bình vẫn không khai.
Tháo sợ đánh quá tay chết Bình thì không còn người đối chứng, bèn sai ngục tốt khiên vào chỗ vắng, tạm để cho nghỉ.
Hôm sau, Tào Tháo lại truyền bày yến tiệc, rồi thỉnh hết các đại thần đến uống rượu. Các quan đều đến, duy có Ðổng Thừa cáo bệnh không đi.
Bọn Vương Tử Phục thì vẫn sợ Tháo sinh nghi, nên đều phải tới dự.
Ăn yến ở hậu đường, rượu được vài tuần, Tháo lên tiếng nói:
- Trong tiệc không có gì vui. Vậy ta có một người có thể giúp vui cho các quan, để ta bày cuộc này cho các quan thưởng thức.
Rồi gọi bọn ngục tốt:
- Ðiệu ra đây cho ta!
Chốt lát đã thấy Cát Bình cổ đeo cái gông thật lớn, bị lính điệu tới dưới thềm.
Tháo nói:
- Các quan chưa biết: tên này kết liên ác đảng, toan phản triều đình, mưu hại Tào mỗ. Nay thiết yến mời các quan đến, cùng nghe lời khai vậy.
Dứt lời liền sai quân đánh một trận, Bình đau quá ngất lăn ra đất.
Quân lính lấy nước phun vào mặt.
Bình dần dần tỉnh lại, trợn mắt nghiến răng mắng rằng:
- Tào tặc! Không giết ta đi, còn đợi tới bao giờ?
Tháo hỏi:
- Trước đã có sáu đứa đồng mưu. Ðến mày nữa là bảy, phải không?
Bình chỉ một mực mắng lớn.
Bọn Vương Tử Phục ngồi chết điếng, như ngồi trên bàn chông vậy. Tháo lại sai đánh, rồi lại phun nước, Bình ngất đi tỉnh lại mấy lần, mà không hề có ý xin khoan.
Tháo thấy Bình không chịu xưng, sai dẫn đi giam lại.
Mãn tiệc, các quan đều xin lui về hết.
Tào Tháo lại mời riêng bọn Tử Phục bốn người ở lại, nói rằng để dự... dạ yến.
Bọn Vương Tử Phục, hồn bay phách lạc, đành phải ở lại.
Tháo bảo bốn người:
- Vốn cũng không muốn giữ lại làm gì, ngặt vì có chuyện muốn hỏi: Chẳng hay bốn ông đã cùng Ðổng Thừa bàn tính việc gì?
Vương Tử Phục chối:
- Tịnh không bàn tính việc gì cả.
Tháo lại hỏi:
- Thế thì những chữ trong bức lụa trắng nói về việc gì?
Bọn Tử Phục đều giữ kín, cố chối.
Tháo bèn sai gọi Tần Khánh Ðồng ra đối chứng.
Tử Phục hỏi Ðồng:
- Mày ở đâu mà nhìn thấy?
Khánh Ðồng nói:
- Các ông giữ kín, không cho ai vào. Rồi sáu người ngồi trong nhà xúm lại viết ngầm với nhau. Còn chối sao được?
Tử Phục bảo Tháo:
- Thằng giặc này thông gian với thị nữ của Ðổng Quốc cựu, bị phạt tột nên thù mà vu cho chủ như thế, thật không nên nghe nó.
Tháo nói:
- Cát Bình hạ độc ta, không phải Ðổng Thừa sai nó thì ai xúi?
Bọn Tử Phục đều chối không biết, Tháo nói:
- Nội trong đêm nay hãy thú đi, còn có thể tha thứ. Nếu để sự thực phát ra, thì không thể dung được nữa!
Bọn Vương Tử Phục đều vẫn một hai chối rằng không có âm mưu ấy.
Tháo thét tả hữu đem bốn người giam lại.
Hôm sau, Tháo thân đem mọi người đến thẳng nhà Ðổng Thừa thăm bệnh.
Thừa phải ra nghinh tiếp.
Tháo hỏi:
- Chiều hôm qua sao Quốc cựu không đến dự yến?
Thừa nói:
- Tôi vì còn bệnh, không dám khinh xuất. Xin Thừa tướng lượng thứ cho.
Tháo cười mai mỉa:
- Ta biết đó là bệnh quốc gia phải không?
Thừa tỏ vẻ ngạc nhiên không hiểu.
Tháo hỏi:
- Quốc cựu đã biết việc Cát Bình chưa?
Ðổng Thừa đáp rằng không, Tháo cười nói:
- Lẽ nào Quốc cựu lại không biết!
Nói rồi, thét tả hữu:
- Ðiệu nó vào đây để Quốc cựu xem cho đỡ bệnh!
Thừa chết điếng người, chẳng còn biết làm sao.
Phút chốc, tên ngục tốt điệu Cát Bình tại dưới thềm.
Cát Bình lại gào thét lên, mắng Tháo là thằng nghịch tặc.
Tháo trỏ Bình bảo Thừa:
- Tên này khai ra bọn Vương Tử Phục bốn người. Ta đã sai bắt giao cho quan Ðình úy rồi. Chỉ còn một người chưa bắt được!
Rồi quay xuống hỏi Cát Bình:
- Ai sai mày bỏ thuốc độc hại ta? Mau khai ra lập tức!
Bình mắng lớn:
- Trời sai ta giết đứa nghịch thần đó!
Tháo nổi giận, lại sai đánh, khắp mình Bình không còn chỗ da thịt nào lành nữa. Thừa ngồi trên trông xuống, lòng đau như cắt.
Tháo lại hỏi Bình:
- Trước kia mày có đủ mười ngón tay, sao giờ chỉ còn chín?
Cát Bình đáp:
- Ta đã cắn đi để thề với trời đất quyết giết thằng quốc tặc là mày đó.
Tháo sai lấy dao, ghè tay Bình xuống thềm, chặt hết luôn chín ngón còn lại, rồi bảo:
- Chặt hết chín ngón tay này để mày có sức mà thề.
Bình chửi:
- Ta còn miệng để nuốt sống được tên phản tặc, còn lưỡi đây để chửi vào mặt tên phản tặc.
Tháo lại truyền xẻo lưỡi! Nhưng Bình kêu lên rằng:
- Chớ vội ra tay! Giờ ta đau quá rồi, không chịu hình được nữa. Ðể ta cung khai. Hãy cởi trói cho ta!
Tháo bèn sai mở trói. Bình đứng dậy, hướng về Cung khuyết, bái lạy mà tâu vọng vua rằng:
- Hạ thần không trừ được giặc cho nước, thật là tại số trời. Mong Thánh Hoàng hiểu thấu cho lòng này.
Tháo còn căm hận, sai phân thây Cát Bình làm lệnh. Bấy giờ là năm Kiến An thứ năm, tháng giêng.

Sử quan có thơ rằng:
Nhà Hán suy vi, khí sắc tàn,
Cát Bình làm thuốc cứu giang san.
Quyết thề một dạ phò vua yếu,
Hạ độc, liều thân giết tướng gian.
Dẫu chịu cực hình, luôn mắng giặc,
Cam đành thảm tử chẳng kêu than.
Hãi hùng mười ngón tay tuôn máu,
Rạng rỡ ngàn thu một lá gan...
Cát Bình đã chết.
Tháo lại gọi tả hữu dẫn Tần Khánh Ðồng đến trước mặt, rồi hỏi Ðổng Thừa:
- Quốc cựu có biết tên này không?
Thừa nổi giận nói:
- Thằng ở phản chủ bỏ trốn? Hãy giết ngay nó đi!
Tháo nói:
- Nó có công cáo giác bọn mưu phản, nay tới đây đối chứng. Ai dám giết nó?
Thừa nói:
- Khánh Ðồng là đứa tớ phản phúc, sao Thừa Tướng lới nghe lời vu cáo của nó?
Tháo hăm dọa:
- Ta đã tra hỏi bọn Tử Phục rồi. Ngươi còn chối cãi gì nữa?
Liền thét tả hữu bắt Ðổng Thừa, rồi sai vào thẳng phòng trong khám xét.
Chốc lát, bắt được tờ huyết chiếu và tờ nghĩa trạng.
Tháo xem xong, cười nói:
- Bọn chuột nhắt này lớn gan thật.
Lập tức sai bắt cả nhà Ðổng Thừa già trẻ trai gái giam lại, không để một người nào chạy thoát.
Tháo hầm hầm về phủ hội các mưu sĩ, đưa tờ huyết chiếu cho xem, tỏ ý muốn truất phế Hiến Ðế, lập vua khác.

Ðó chính là:

Mấy hàng chiếu máu thành hư vọng!
Một bức tiên thề rước khốn nguy... chư tướng, trù tính việc phế vua.

Chú thích:
Tức là Hán Vũ Ðế
Tang Hoằng Dương, người thời Hán Vũ Ðế
Trương An Thế, người thời Tuyên Ðế
Nhâm Tòa ở thời Ngụy Văn Hầu
Xưa gọi là chim "Thư cưu".
Chung Quân, người đời Hán Vũ Ðế, ở đất Tế Nam, làm quan Bác Sĩ rồi Gián Nghị Đại Phu, khiên chế được nước Việt. Khi chết mới hơn hai mươi tuổi. Người đời gọi là Chung Ðồng (kỳ đồng).
Sách "Lã thị Xuân Thu" chép rằng ngựa thần Phi thố mỗi ngày đi vạn dặm. Ngựa Yểu niểu mỗi ngày chạy một vạn tám ngàn dặm.
Tức là Vương Lương và Bá Nhạc
Trọng Ni tức là Khổng Tử
Bãi này được mang tên "Anh vũ" là nguyên do trong một buổi tiệc uống rượu trên bãi này, Nễ Hành làm ra bài phú "Anh vũ"
Ngày một tháng giêng
Ngày rằm tháng giêng 

Hồi 24

Quốc Tặc Hành Hung Giết Quý Phi
Hoàng Thúc Thua Chạy Ðầu Viên Thiệu
Tào Tháo lấy được tờ huyết chiếu, liền thương nghị với bọn mưu sĩ muốn phế Hiến Ðế, chọn người có đức lập làm vua. Trình Dục can rằng:
- Minh công được oai lừng bốn bể ấy cũng nhờ lấy danh nghĩa của nhà Hán, nay nếu phế vua trong lúc bốn bể chưa bình ắt sanh họa lớn.
Tào Tháo lại thôi. Chỉ sai áp giải bọn Ðổng Thừa năm người cùng năm nhà già trẻ, trai gái ra các cửa xử trảm hết. Cộng tất cả hơn bảy trăm người phải rơi đầu. Quan, dân trong thành ai ai trông thấy đều sa nước mắt.

Người sau có thơ than Ðổng Thừa:
Chiếu lồng đai áo, gắng lo toan,
Gác vắng, vua, tôi lệ ứa tràn...
Nghĩ lại năm xưa từng cứu giá,
Cảm lòng ngày ấy được ban ân.
Say mê cứu nước, mang tâm bệnh,
Khao khát trừ gian, kết mộng hồn...
Thiên cổ treo cao gương nghĩa liệt,
Ngoài ra thành, bại... sá chi bàn?
Lại có thơ than bọn Vương Tử Phục rằng:
Một tờ lụa máu đã ghi tên,
Quân phụ tình thâm, phải báo đền.
Gan sắt dẫu tan trong chốc lát,
Lòng son rạng rỡ đến thiên niên
Giết hết gia quyến bọn Ðổng Thừa, Tào Tháo vẫn chưa hả giận.
Lại đeo gươm vào cung để giết Ðổng Quý phi. Quý phi là em gái Ðổng Thừa, được vua Hiến Ðế thương mến, hiện đang mang thai năm tháng.
Hôm ấy, vua đang ngồi trong hậu cung, cùng Phục Hoàng hậu bàn kín về việc Ðổng Thừa, lòng áy náy vì chưa được tin tức gì.
Bỗng thấy Tháo đeo gươm đột ngột bước vào, vẻ mặt hầm hầm.
Vua kinh hãi thất sắc.
Tháo hỏi:
- Ðổng Thừa mưu phản, Bệ hạ đã biết chưa?
